Chủ Nhật, 14 tháng 10, 2012

Thơ Nguyễn Xuân Sùng


Thơ
Nguyễn Xuân Sùng

PHONG NHA

Trong tiếng đàn ấy, mọi vật
đều sống bên nhau bình yên hạnh phúc

Bất ngờ
một thoáng Phong Nha
bồng bềnh mây nước
như là trong mơ
rêu phong
lèn dựng trầm tư
ngàn năm
nào có đợi chờ thi nhân
khói sương lãng đãng
xa - gần

rèm buông
ngăn với bụi trần
cõi tiên
ta về thăm
chốn động thiêng
đánh rơi phiền muộn
lãng quên tháng ngày

cung đàn ai lựa đâu đây
nghe riu rít gió
nghe mây chuyển ngàn
reo vui
thánh thót oanh vàng
trầm hùng
tự thuở hồng hoang
vọng về

ta hoà trong cõi đê mê
hoà trong tiếng gió
mà nghe ấm lòng

thuyền thơ
lướt nhẹ sông ngân
giữa vòm tinh tú
trong ngần tiếng tơ
ta đi đây
thực hay mơ
mà sư tử
đứng
ngẩn ngơ vệ đường

lối này rẽ chốn Hoàng Cung
đường vào tiên cảnh
chập chùng cầu mây
Phong Nha
chợt tỉnh giấc say
đường trần
đi hết
tháng ngày Suy Tư

VIẾT BÊN MỘ
NGUYỄN HÀM NINH

Đường về thăm Cụ chiều xuân
Lang thang xóm núi chọn vần cho thơ
Tơ trời nhuộm chín rừng mua
Xốn xang nắng sớm, ngẩn ngơ mây chiều

Hài văn khua động lưng đèo
Thung dung gậy trúc dõi theo mắt cười
Tri âm nào bấy xa xôi
Quản chi sương gió núi đồi nắng mưa

Chóp chài hoa trắng rừng thưa
Cao cao ngõ trúc bây giờ là đây
Câu thơ còn đọng sương mai
Thanh tao dâng chén rượu này Cụ ơi !

Chén vui chạm ở lưng trời
Cho nghiêng ngả đất rạng ngời vàng thau
Chén này chạm vợi nỗi đau
Bao năm Cụ đã ném sâu giữa dòng

Câu thơ có lửa có giông
Cuộc đời nhân thế gương trong chẳng mờ

Nơi nào rượu sớm trà trưa
Nơi nào thi tứ trăng khuya… nơi nào ?
Chia tay trong gió rừng chiều
Dõi xa còn thấy Cụ nheo mắt cười.


NGƯỜI GỐI CÁNH TAY MÌNH

18 tuổi
Trường Sơn lửa bỏng
Em đi phá đá mở đường
Dấu trái tim rừng rực yêu thương

Gối đồng đội
Gối ba lô
Gối súng
Giấc ngủ trườn qua năm tháng
Giấc mơ tình yêu

Tuổi 40
Thổn thức tiếng chim Từ quy
Không còn áo xanh đồng đội
Không còn người thương chờ đợi

Tấm gối sờn
Đôi bồ câu rã cánh
Bồ câu lẻ bạn
Em gối cánh tay mình
Đẫm niềm đau

Thơ Nguyễn Xuân Sùng/ Tác giả gửi bài
nnb vi tính giới thiệu

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét