NHIỀU TÁC GIẢ
Lý Phương Liên-Nguyễn Nguyên Bảy
(Chủ biên)
Lý Phương Liên-Nguyễn Nguyên Bảy
(Chủ biên)
THƠ BẠN THƠ. 1
NXB VĂN HỌC
Phần 4, Thơ Người Thơ đương thời:
11. Lý Viễn Giao/ 12. Đông Hà/ 13. Nguyễn Thị Ngọc Hà/ 14. Trần Thu Hà/ 15. Trần Vân hạc/ 16. Hoàng Việt Hằng/ 17. Phạm Hầu/ 18. Nguyễn hậu/ 19. Trần Ninh Hồ/ 20. Nguyễn Văn Hòa..
11. LÝ VIỄN GIAO
VƯỜN HOA CÀO CÀO
Phần 4, Thơ Người Thơ đương thời:
11. Lý Viễn Giao/ 12. Đông Hà/ 13. Nguyễn Thị Ngọc Hà/ 14. Trần Thu Hà/ 15. Trần Vân hạc/ 16. Hoàng Việt Hằng/ 17. Phạm Hầu/ 18. Nguyễn hậu/ 19. Trần Ninh Hồ/ 20. Nguyễn Văn Hòa..
11. LÝ VIỄN GIAO
VƯỜN HOA CÀO CÀO
Vườn hoa Cào Cào có đẹp không em
Có gì khác những giấc mơ đăm đắm
Có xiêm đỏ cánh xanh khoe sắc thắm
Có thập thình chày gạo gõ trăng đêm (*)
Vườn hoa Cào Cào có rộng không em
Để nhẩm bước so đường lên Cung Quế
Để anh biết rằng không hay có thể
Để gồng chân leo đến bậc cuối thềm
Vườn hoa Cào Cào có thật không em
Mà nỗi nhớ cứ ngày đêm le lói
Mà chân dạo cứ quẩn quanh không mỏi
Mà đường xanh cứ đau đáu mắt tìm
Vườn hoa Cào Cào hay chỉ là tên
Chỉ lung linh trong những lời hò hẹn
Chỉ có đi nhưng chưa hề có đến
Chỉ để mình chơi đuổi bắt ú tim
(*)“ Cào cào giã gao cho nhanh
mẹ may áo đỏ áo xanh cho cào”
NGƯỜI SĂN MẶT TRỜI
Tặng PN
Sao anh chẳng săn Hoa ?
Hồng tía ấy sẻ vơi đi niềm trắc ẩn
Cánh bướm dập dìu thả bay u uẩn
Để ngày vui tung tăng
Sao anh không săn Trăng ?
Bâng khuâng cùng mây vương đầu núi
Ngơ ngẩn vàng rơi lung linh đáy suối
Em, mắt nói thay lời
Lại mẩn mê săn Mặt Trời
Bình minh lên rực hồng biển lặng
Hoàng hôn xuống tím ngầu núi vắng
Nhận những tấm hình bóng đen !
NGÀY XA XANH!
Tiếng cọn nước trong mơ
Đưa anh về ngày hoang vãng
Áo chàm xanh chiều lặng
Và em
Đôi mắt vắt xanh
Ngăn ngắt lá về cành
Bìm bịp triền non khắc khoải
Ngày gội sương loang vãi
Gọi khói lam mái chiều
Sàn gió liêu xiêu
Trâu về gõ nhạc
Tiếng cọn nước trong mơ
Ru anh về thời Hoa Ngọc
Trẻ trai
Sức vóc
Khát
Yêu
Con sáo ước mơ gửi nặng cánh diều
Gió núi lên môi thành lời hát
Lời hát ru nhau ngân nga trong ngát
Tiếng cọn nước trong mơ
Rơi anh về miền nuối tiếc
Giá mà ...
Ừ nhỉ ...
Giá mà ... !
LỜI CỎ HƯƠNG TRĂNG
Tặng Dạ Thảo
Trăng lên , kìa trăng lên !
Sương buông lưng lửng gió
Vàng rơi dầy mắt cỏ
Phơ phất lá ru mơ
Lời cỏ non xanh lơ
Cứ thầm thào ngân mãi
Vọng về từ hoang hoải
Thao thiết khúc yêu đầu
Mi chớp ướt Mùa Ngâu
Mắt gọi chong ngày nhớ
Lời cỏ thơm hơi thở
Một thời xa bơ vơ.
Tay ôm choàng cơn mơ
Đi trong lời cỏ hát
Tìm về đâu cơn khát?
Một miền xa không tên ...
Trăng lên, Kìa trăng lên!
Bóng in đằm thảm biếc
Tìm về phương nuối tiếc
Chân không ngày anh yêu.
Thơ Lý Viễn Giao/ Tác giả tự chọn